Showing posts with label Ngắn. Show all posts
Showing posts with label Ngắn. Show all posts

Saturday, October 13, 2012

Con Chó Kì Lạ Của Tôi :X

Friday, October 12, 2012

THẾ HỆ CỦA TÔI – MỘT THẾ HỆ VỨT ĐI

Bạn của tôi ạ, bạn hỏi tôi đang nghĩ gì trong đầu ư?

Tôi cũng có thắc mắc như bạn vậy. Tôi không biết các bạn nghĩ gì trong đầu.

Các bạn không thấy một ngày của các bạn trôi qua buồn tẻ sao. Các bạn trao nhau những câu từ nhạt thếch. Các bạn tung ảnh tự sướng. Các bạn vào mạng xã hội chửi một thằng hiếp dâm. Một thằng đâm cha, chém mẹ, và châu đầu vào cái quần lót của 1 cô người mẫu để mà bình phẩm, các bạn xì xà xì xụp nước mắt nước mũi ngắn dài khóc thương cho 1 cô nàng bị người yêu đá đến phát điên mà chỉ có trong tác phẩm văn học v.v Các bạn tung tăng khắp nơi, trợn mắt dòm dòm từ cái chuồng xí trở đi, miệng trầm trồ xuýt xoa: "Ồ, lạ quá, đẹp quá". Các bạn về ưỡn bụng, vắt chân chữ ngũ mà thầm nhủ ta là người hạnh phúc nhất đời.

Các bạn có đau không khi mảnh đất quê hương mình bị người ta xâu xé, khi đập thủy điện bị vỡ, khi đồng bào các bạn lang thang không cửa không nhà? Các bạn có buồn không khi Tổ quốc nghẹn ngào nhìn ngoại bang lấn dần từng phân đất, từng mảnh rừng đầu nguồn và chở đi từng tấn tài nguyên. Các bạn có muốn khóc không khi một ông già cúi gập người bôi xi lên giày của một ông Tây, và rưng rưng cảm kích với mấy đồng tiền lẻ nát ?

Tất cả nỗi đau hằn xuống mảnh đất này có đáng làm cho các bạn quan tâm hơn một cái túi xách Gucci, một hốt-gờ hở trên hở dưới hay chẳng may toạc váy hở nội y, hay một cô ca sĩ hay người mẫu mới nổi với những phát biểu “đầy chất xám”, một trận đấu bóng hay một cuốn tiểu thuyết ba xu không ? Muốn hiểu được nỗi đau các bạn chẳng cần tìm chúng trong một cuốn tiểu thuyết ba xu làm gì. Cách các bạn không xa, người ta đang khóc, người ta đang phải gồng mình lên mà chống chịu và nuốt nước mắt vào trong lòng. Một con đê đang vỡ. Một con tàu sắp chìm. Một khúc sông sắp mất. Nhiều tập đoàn kinh tế vỡ nợ mà chính các bạn phải gánh lấy phần trả nợ.

Các bạn có bao giờ mơ thấy những gì lớn lao hơn chuyện ngày mai sẽ sống thế nào chăng? Tôi chắc là không. Cái xã hội này đã dạy cho các bạn cách sống mà chẳng cần phải tư duy gì cả rồi. Các bạn chẳng cần tri thức, chẳng cần sự thật. Các bạn thậm chí cũng chẳng cần bộ não nữa. Cứ cột các bạn lại, như cột những con cừu ấy, rồi ném cho mỗi người một bó cỏ. Thế là xong. Các bạn có dám dấn thân vào cuộc sống này không, có dám thay đổi cuộc sống này không?

Các bạn ở trong nhà, trùm chăn kín đầu, đánh đánh gõ gõ trao cho nhau những lời nhạt phèo và foward những thông tin vô vị. Tôi không nói như thế tức các bạn phải ôm súng xông ra chiến trường hay phải đao to búa lớn hay phải là cái gì cho lớn lao. Mà rằng các bạn chẳng thiết làm gì cả, chẳng thiết tìm hiểu, chẳng thiết suy ngẫm, chẳng thiết tìm tòi.

Tất nhiên khi đọc đến đây , các bạn sẽ tấn công lại cá nhân tôi bằng những câu hỏi đại loại như sau: "Thế mày đã làm được cái quái gì ra hồn chưa mà lớn tiếng la lối và chỉ trích”. Tất nhiên tôi sẽ thẳng thắng trung thực trả lời, tôi cũng không khác mấy các bạn là bao – bởi thế hệ chúng ta – Một thế hệ vứt đi. Tôi sẽ thành thật trả lời rằng :

- Tôi vẫn không biết phải làm thế nào không khiến TQ phải hãi sợ và buông tha VN.

- Tôi vẫn không biết phải làm thế nào khiến VN có lại chủ quyền biển đảo.

- Tôi vẫn không biết phải làm thế nào để ngư dân VN không bị hải quân TQ đánh, có nói gì, làm gì cũng không làm các ngư dân có cái ăn và những người đã chết sống lại.

- Tôi chả làm gì được để khiến những tệ nạn chấm dứt.

- Tôi chả làm gì được để khiến các ông lãnh đạo hết tham nhũng và dân bớt khổ.

- Tôi cũng chả làm gì được để làm cho điện hết cúp và giao thông hết tắc, và xăng thôi không tăng giá.

- Tôi chả làm gì được hay có giải pháp gì làm cho cô gái trẻ ở các tỉnh nghèo ngưng đi lấy chồng ĐL, HQ.

- Tôi không biết làm gì hay có kế sách gì để khiến các người dân nghèo thôi bán nhà sang xuất khẩu lao động ở Malaysia hay Đông Âu.

- Tôi chả biết làm gì để ngăn các cô gái trẻ không lơ ngơ bị lừa sang làm điếm ở Campuchia.

- Tôi vẫn không biết làm thế nào để các tập đoàn kinh tế bớt làm ăn thất thoát, kém hiệu quả, tham nhũng tràn lan

- Tôi chả biết làm gì, và làm thế nào để bla bla bla ………….

Tôi biết bạn sẽ chúng ta sẽ chẳng làm được gì hơn, nhưng bạn ạ, chúng ta, khi chưa có một hành động thực sự cụ thể và một giải pháp rõ ràng, ít nhất có thể lên tiếng để làm thức tỉnh và tác động. Một hành động nhỏ nhoi là quan tâm và lên tiếng vẫn còn hơn ngồi yên đó thụ động chết chìm trong ảo tưởng và tự thỏa mãn tự phong .

Và tôi đã sống, và tôi đã hiểu tại sao cái xã hội này vô cảm đến vậy, vô tâm đến vậy rồi. Vì nơi đó còn một lớp người không biết tư duy, không ý chí tiến thủ, không tri thức, không nghị lực, không ước muốn, không lý tưởng, không cả niềm tin? Họ giới hạn hạnh phúc của mình trong hai mươi mét vuông nhà, bàn chuyện thiên hạ và tính xem ngày mai nên đi xem phim hay lượn phố. Họ không đòi hỏi một điều gì hết, họ không ý thức được vị trí của mình, chẳng cần rung động, chẳng cần xót xa. Họ chẳng có động lực để làm bất cứ điều gì trừ khi người khác lấy roi quất vào mông họ.

THE VOICE of TCCL
Tác giả: Tiểu Bối
Ảnh minh họa: Các bạn có thấy cuộc sống mình nhàm chán, và muốn dấn thân, thay đổi tạo sự khác biệt? - Ảnh: Zomeobaby

Monday, October 8, 2012

Nhật Ký Bựa Nhân Full

PART I

Bad day

2h sáng.Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to = nắm tay, muỗi vào thả giàn, gét mấy con muỗi đ** tả được, hôm nay mới tả được. Cố gắng bắt 1 con to nhất, ru ngủ cho nó, rồi ngồi kêu vo ve bên tai. Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi…

4h sáng. Tén ten tẻn tèn ten.Có tin nhắn. Giật mình thức giấc. “…tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé…”. Được quan tâm hạnh phúc đến phọt nước mắt…

7h, quáng quàng dậy, hôm nay phỏng vấn ở công ty mới, lần mần nghĩ đến đợt thử việc trước ở Mai Linh, trong giấy báo trúng tuyển có ghi “Chỉ đeo cà vạt xanh”, thế mà lúc đến thấy chúng nó còn mặc cả quần áo. Bị đuổi trong nhõn 1 ngày, nghĩ đến mà rùng cả mình…

8h, hối hả đến nơi, rồi cũng đợi được đến lúc vào phỏng vấn, thằng già nhăn nhở hỏi ” Quan hệ với đồng nghiệp ?”, lạnh lùng trả lời :” Tuần 2 lần, tuần khỏe có khi 3 lần”, thằng già trợn mắt, chắc nó tiếc cái tuổi thanh xuân.

10h, đọc báo, ” Chen lấn lên xe, 2 thanh niên tử nạn “, nhìn kĩ lại thì đúng cái bến xe buýt hôm qua mình đi, đúng số hiệu xe ấy, đúng 2 cái đứa bị mình ủn xuống lúc xe sau trờ tới, thật trùng hợp…

12h trưa, cơm. Sao bây giờ cái j cũng có chất bảo quản, lẳng lặng gọi về cho bu xin ít rau củ cải thiện :” bu nhớ gửi cho con cái loại toàn phân tươi í nhé, ăn phân hóa học sợ lắm…” bu già ậm ờ, không biết có nghe rõ không, thương bu già thắt ruột.

2h chiều, đi họp phụ huynh cho thằng cháu, nghe bác hội trưởng phăm phăm phát biểu :” tôi đánh giá lớp ta, các cháu trai ai cũng có tinh, ấy là cái tinh thần học tập…” , tỉnh dậy nước dãi vòng quanh mép, lớp chỉ còn lác đác vài người…

5h, tắc đường, nan hoa cắm đầy vành, đầu lênh láng tóc. Đứng im hít khói xe nhám phổi, lắp cánh bay thì sợ quýnh dây điện chết còn đau đớn gấp bội. Cam chịu cam chịu…

8h, trà đá, thấy 1 thằng choai choai đi xe wave tàu, giật túi của chị lao công rồi phóng vèo qua chỗ mình, tiện cốc trà đá tạt thẳng vào mặt nó. Thằng choai choai cắm đầu vào cột điện, mình đứng dậy bỏ đi, phần vì ngại lên báo, phần vì cảm thấy trên đời còn nhiều việc anh hùng hơn thế. Lúc sau chạy ra xem, vẫn thấy chị lao công đứng bải lải :” thằng khốn nạn nào tạt nước vào mắt con bà….”

10h, giặt quần áo. Nhớ hồi xưa ba hay nói, nếu con chăm chỉ, con sẽ có tất cả. Đúng là sau này có thật, 2 đôi tất, 1 đôi là tất Cả, to hơn, đôi bé gọi là tất Thứ, để đi luân phiên trong 6 cái mùa đông.

11h, xem tivi, chẳng hiểu chương trình nói về cái j, chỉ biết mang máng anh Vương nào đấy làm mất nỏ thần của cơ quan, không báo công an, cũng không kêu tài vụ xuất tiền mua đền cái khác, lẳng lặng bỏ trốn cùng con gái. Trộm nghĩ về cái tính vô trách nhiệm của người Việt..

Lại đêm, ném cái dép sang mái nhà hàng xóm, ồn ào, nghe loáng thoáng “…1h rồi mà đéo cho người ta ngủ à..”, chỉnh lại đồng hồ rồi thiếp đi lúc nào không hay…



PART II

Sáng đang ngủ thì báo thức reo, nếu ko kịp nhớ ra báo thức = điện thọai thì đã cho nó hạ cánh trên tuờng rồi.
Xiêu Xiêu vẹo vẹo đi đái, đánh răng rửa đít các kiểu, đến cửa nhà tắm thấy 1 con gián nằm ngửa. Tặc luỡi thở dài "Đáng khen cho mày bò từ chậu quần áo của tao ra đến đây mới buông súng...haizzz...".
Vừa cho bàn chải vào mồm đi đc vài đuờng cơ bản thì có tin nhắn "hình như thời khóa biểu đổi, bữa nay mày đc nghỉ á..." kệ mẹ chữ "hình như", cắm luôn cái bàn chải đang đánh dở vào ống, để tí đánh tiếp đỡ mất công bóp kem nữa, lại xiêu vẹo ra ngủ tiếp.
Đi đc 3 buớc nhớ ra trong mồm đang có bọt, quay lại nhà tắm phun bọt gấp kẻo hết buồn ngủ thì phí.
10h dậy hẳn, vệ sinh cá nhân các thứ mất đến 4'30s đồng hồ, thật là lãng phí thời gian quá.
Vừa mở gói Hảo Hảo chua cay vừa cầu nguyện...3...2...1...Mở!... Shit !!! Lại là "Chúc Bẹn May Mắn Lần Sau^^" Tiên sư &*$#)*%...
Ăn uống xong xuôi, nghĩ đến việc huởng thụ cuộc sống. Hăm hở giở bóp ra...dốc nguợc...lắc lắc...2-3 tờ hóa đơn, biên lai cầm đồ nhàu nhĩ rơi ra. Lại lắc tiếp. 1 cái bằng lái xe nát bét ko có hình rơi ra. Lắc tiếp. 1 cái bùa May Mắn tiếp đất. Cảm giác chắc chắn vẫn còn cái gì nặng nặng trong bóp. Lắc thật mạnh. Bẹp! Bẹp! 2 cái Condom lần luợt hạ cánh...Bóp đã rỗng hòan tòan.
Cầm 2 cái condom lên, nhìn cái date đã trôi qua đc tầm hơn 2 tháng. Thở dài 2 cái, 1 cái cho tình hình kinh tế và 1 cái cho sự cô đơn. Haizzz...
Lục nhà chán chê moi ra đc 1 số tiền lên đến 3 nghìn Việt Nam đồng. Mừng tê tái.
Bắt đầu nghĩ đến việc tiêu xài cho xứng đáng số tiền này...
Khẽ khàng lấy chìa khóa cắm vào xe. Vặn. Đèn mo ko sáng. Liệu có phải 1 điềm may mắn chăng? Run run bắt đầu làm 1 việc mà đã mấy ngày nay chưa dám. Thời khắc này cuối cùng cũng phải đến...mở yên xe...tháo nắp bình xăng...dùng 1 cái que khều đám mạng nhện ở bên trong ra và ghé sát mũi vào...ko có dấu hiệu của 1 phân tử chất lỏng dễ cháy nào lọt vào hệ thống tế bào cảm mùi cực nhạy trong mũi cả...
Châm 1 điếu thuốc. Thở dài 1 cái và liếc nhìn sang con xe đạp cuộc 2 lốp đói không khí đã cả tháng nay...
Đạp ra đến tiệm tạp hóa gần nhà để shopping. Ngắm nghía, lựa chọn chán chê. "Bán con 3 nghìn thuốc Jet", cò quay mặc cả,khóc lóc 1 hồi cũng đc 5 điếu, hạnh phúc dâng đầy 2 khóe mắt.
Mở điện thọai lên, bật GPS chế độ dẫn đuờng để tìm 1 lộ trình ngắn nhất ra Nhà Thờ Đức Bà. Lộ trình hiện ra, nhìn ngắm nghiền ngẫm 1 hồi cho thuộc. Sau đó đi đuờng khác.
Ra đến nơi, lắc đầu nhẹ nhàng truớc những câu hỏi đầy tình cảm "uống gì ko em?" sau đó rút chai nuớc lọc đã chuẩn bị từ nhà ra và thuởng thức. Thời buổi chất hóa học tràn lan thì tốt nhất nên như thế.
Châm 1 trong 5 điếu thuốc quý giá lên và bắt đầu thuởng thức. Nhìn xung quanh, tòan cặp là cặp. Không đợi họ nhìn mình như vật thể lạ, lập tức móc điện thọai ra triển khai 1 tin nhắn dạt dào tình cảm "Em đang làm gì thế? anh nhớ em đến phát điên lên đc con chó già bé nhỏ của anh ạ". Ko quá lâu, tình cảm sẽ đc đáp lại bằng tình cảm "Ai vậy? Bị khùng hả?". Nắm chặt điện thọai đưa lên ngực nơi gần trái tim, ngửa mặt lên và nhắm mắt lại đầy mãn nguyện.
Hít thở bầu không khí trong lành đến trưa thì cũng vừa trọn hết thuốc. Lại lóc cóc mò lên xe đạp đi về, ko quên nhét cái chai rỗng vào túi truớc ánh mắt đầy quyến luyến của chàng trai chuyên thu luợm vỏ chai.
Cũng cố gắng ghé qua truờng 1 cái để tìm hứng thú nghỉ học. Thế nào còn cách truờng 10m thì có điện thọai
-Đánh bi-a ko?
-Đang lên gần tới truờng r`.
-Ừh vậy th...
-Tao qua liền nè.
Đi gần tới bi-a thì quẹo về nhà, không quên sọan 1 tin nhắn an ủi "thôi nghĩ lại rồi, tao đi học đây"
Về nhà thấy hơi mệt, cảm thấy cần 1 chút nhẹ nhàng thanh tẩy tâm hồn. Rock death đc triển khai. Thật đúng là thiên đuờng. Hình như đâu đó xen lẫn trong max volume có tiếng gì the thé chập chờn "Đủ má đang giữa trưa mà thằng trời đánh nào $%#&*%...". Âu cũng là 1 phần của âm thanh cuộc sống, thật là đáng yêu.
Đến chiều, sau 1 hồi triết lý về cuộc sống, về thói hư tật xấu của con nguời, về sự tha hóa của xã hội...cuối cùng cũng thuyết phục đc 1 công dân tốt trong list bạn bè cho giật tạm 20k. Nghĩ mà thấy thuơng nó, tiền thầy u cho lên thành phố ăn học cuối cùng lại bị xin đểu...Cuối cùng cũng tự vỗ yên lòng bằng suy nghĩ "thôi xem như nó làm rơi..."
Làm ấm lòng bằng 1 ổ bánh mì chả của bác bán bánh mì dạo tốt bụng quen thuộc "mai con trả, giờ con còn mỗi tờ 500k gia đình mới gửi..."
No nê rồi cũng cố giở sách vở ra xem. Thời gian cho việc này chiếm đến suýt sóat 7' đồng hồ. Nên biết điểm dừng, chuyện về những thành phần hóa điên vì học quá nhiều giờ không hiếm. Gấp sách vở lại thôi, thêm tí nữa có khi điên thật chứ chả đùa đc.
Chập tối bắt đầu lê thân ra Tùng ngồi. 20k cho 1 coca, hơn 10 que thuốc và trọn vẹn 4h đồng hồ chìm trong sự êm dịu của rock thật là xứng đáng. Cảm thấy tự hào về sự tiết kiệm và tiêu xài thông minh của bản thân, thật đáng nguỡng mộ.
Gần nửa đêm, yên vị 1 chỗ ngồi cạnh con xe đạp cuộc yêu quý tại công viên 23/9, đúng ngay vị trí quay mặt ra New World 5 Stars Hotel, tận huởng cảm giác không khí Luxury ít ỏi từ bên trong tràn tra và thấm vào từng tế bào. Tự hào biết bao.
Chăm chú tự nhìn vào 2 miếng rách tổ bố đầy chất art trên đầu gối quần, nhìn đến chiếc áo bảnh tỏn thiếu bột giặt đc gần 2 tuần và tự cảm thấy ngập tràn trong lòng sự hạnh phúc của việc ấm no hạnh phúc. Đâu đó có tiếng xì xào thoang thỏang "Đấy, đã bảo rồi mà, Sài Gòn tìm việc đâu có dễ", chả biết đang ám chỉ ai nữa, nghĩ cũng tội thật...
Gần 1h đêm, liêu xiêu về nhà, ngáp dài mấy cái. Cẩn thận khóa cổng kĩ luỡng, khóa cửa không quên lùa đôi dép hàng xách tay Made in Laos vào nhà. Trộm cắp giờ không hiếm, cẩn thận âu cũng là thói quen không thừa...
Trải chiếu ra, nằm dài, nhét headphone vào tai để những âm huởng ngọt ngào của Doom, Thrash...vỗ về giấc ngủ. Hình như có tiếng thở dài của con muỗi nào đó truớc khi quay đầu bay đi...Hơi buồn ngủ r`, tháo headphone, đặt báo thức bất giác mơ uớc ngày mai lại 1 tin nhắn mang tính nhân văn như tin nhắn nhận đc lúc sáng...Vẫn muốn nghe rock thêm tí nữa...
"Thôi xuống đi ông giời con, xuống để về với cơm áo gạo tiền ngày mai thôi. Ngủ mẹ mày đê."
...


PART III

Từ sáng sớm của ngày hôm qua,tức là lúc 1 h chiều của ngày hôm nay, bị đánh thức, ko phải bởi cái đồng hồ chỉ thiếu mỗi cục pin là chạy ngon lành, mà bởi vì tiếng cãi cọ của 2 đứa phòng bên cạnh :

Gái : Anh lúc nào cũng chỉ bóp ở trên… làm em bực cả mình.

Trai : Cô nhìn lại đi… tối hôm qua tôi vừa nặn, vừa bóp từ dưới lên trên đấy thôi…

Gái : Sao bây giờ ở trên nó dẹp lép, còn ở dưới nó phình to thế này huh?

Trai : Đưa đây tôi bóp lại cho.

Nằm nghe mà phát cáu, quát 2 đứa chúng nó :

- ĐM sao sáng nào 2 đứa chúng mày cũng cái nhau vì cái tuýp thuốc đánh răng thế hả !

Rồi nghĩ lại, lại thấy hối hận, ông già luôn dạy là làm đàn ông phải bình tĩnh, ổng nói “Mày nhận đc tin nhắn bảo là con bồ của mày đi với thằng bạn vào nhà nghỉ, mày đến nơi thấy 2 đứa nó đang vật nhau. Mày rút súng ra … nhưng ko bắn, dịu dàng bảo 2 đứa nó đừng bận tâm, cứ tiếp tục, nếu lúc đó thằng kia dám tiếp tục thì nó chính là NGƯỜI BÌNH TĨNH”

Đang nằm miên man suy nghĩ thật kĩ xem trong đầu nghĩ những gì, tự nhiên thấy gấu nhắn tin “Chồng ui… Nhà vợ đi hết cả rùi… chồng muốn thì đến ngay nhé… Không có ai ở nhà đâu… !”. Rõ hí hửng, bật ngay dậy mở nắp máy giặt lấy bộ quần áo, may mà chuột cắn đứt dây điện, mọi thứ vẫn còn khô :*

Vội vàng phóng xe đến nhà gấu, bấm chuông, 5 phút… 10 phút… 15 phút… Sau nửa tiếng bấm chuông lần nữa, mới phát hiện ra, đúng là… “KHÔNG CÓ AI Ở NHÀ THẬT”

Vì ông già đã dặn là phải bình tĩnh, nên hít sâu, từ từ lấy máy ra, lau sạch nước sốt dính trên bàn phím, tháo pin ra vệ sinh khe SIM rồi lắp vào bấm số gọi, giọng con gái quen thuộc vang lên “Thuê bao quý khách vừa gọi không tồn tại …”, MK vừa nhắn tin cho nhau xong ai bảo là ko tồn tại … Bình tĩnh gọi thêm 1 nháy nữa, may quá, giọng nam :

“Alô” – “ĐM Mày là thằng nào mà cầm máy của A” – “Tôi là bố của A, cậu là ai ?” – “Bác ko biết cháu là ai đúng ko ?” – “Ko !” – “Thế thì tốt …”

Bình tĩnh dập máy thật nhanh, đỡ tốn tiền.

Chán gấu, lại tiếc tiền xăng, đang để ý tìm kiếm xem có ai đánh rơi tiền ko thì em gái của gấu về, nó mở cửa rồi khách sáo mời vào nhà, nói thật là cũng hơi ngại nên vội chạy vào rót nước mời em nó uống trước khi cửa kịp đóng. Nhà chỉ có 2 đứa, em tâm sự : “Em muốn tận hưởng cảm giác tình yêu với anh một lần nên em sẽ đợi ở phòng ngủ trên gác nhé “. Haizz chỉ còn biết ngắm nhìn cặp mông khêu gợi của em nó khi bước lên cầu thang mà nuốt nước bọt, muốn sồ lên ngay nhưng nhớ lại lời dạy của ông già phải “bình tĩnh”, vội vã bước thật nhanh ra khỏi nhà.

Gấu đứng đó với gấu vua và gấu hoàng hậu, cả 3 lao tới ôm ấp và hôn hít tới tấp, vợ chồng gấu già bẩu là rất hạnh phúc vì qua cuộc thử nghiệm này, đã tìm đc người đàn ông chân chính xứng đáng với con gái của họ … Bài học rút ra ở đây là: Luôn để bao cao su ở ngoài xe, điều đó giúp các bạn tránh khỏi những phiền toái không cần thiết!



 Sảng khoái trong lòng, buổi tối cùng với mấy chiến hữu đi nhậu, đc một lúc thì có 1 lão say lảo đảo đi đến, chỉ mặt thằng bạn và nói :

“Bà già mày là một con hàng t-u-y-ệ-t diệu”

Cả bọn sứng sờ, chỉ có thằng bạn là bình tĩnh, lão già kia vẫn ngất ngất, lại lè nhè tiếp :

“Tao vừa phập mẹ mày xong, phê VL !”

Thấy cay vl cho thằng bạn, chờ nó khùng lên là lão say ăn ngay cái chai vào mặt, ko ngờ nó vẫn ăn uống ngon lành, trong lòng thầm nể phục, thằng này ko bị đụt thì cũng điếc tai, lão già kia chuẩn bị nói tiếp thì thằng bạn lên tiếng :

“Muộn rồi, để con đưa bố về”



Về đến nhà thì cũng đã muộn, vào phòng tắm, bóp tuýp thuốc đánh răng từ trên xuống dưới để hẹn giờ báo thức, rồi đi ngủ.

Đêm khuya gió mát, mơ mơ màng màng trong giấc ngủ. Em đến, nhẹ nhàng như gió thoảng. Bóng em lướt nhanh trên tường. Rồi em sà vào lòng. Tiếng em ngân nga thật xa mà cũng thật gần. Bàn tay em khéo léo vuốt ve cơ thể làm tim như tan chảy. Cảm giác có cái gì đó nhói lên, đi sâu vào từ tận xương tủy. Choàng tỉnh dậy để giữ chặt lấy, nhưng quá muộn, em đã ko còn ở đó … con muỗi chết tiệt …


PART IV


Nửa đêm, giật mình tỉnh giấc , quên mất tối hôm qua mình quên đánh răng, lục đục lấy bàn chải với kem đánh răng xuống nhà vệ sinh. Cần phải giữ vệ sinh răng miệng chứ ko sâu răng lại phải dùng tới thuốc trừ sâu như thằng nhỏ hàng xóm . Tội nghiệp, thấy thằng nhỏ kêu đau răng nên mình mới cho nó 100ml, ko hiểu vì sao mà chiều thấy bố mẹ nó la toáng lên đưa con đi cấp cứu…
7h, chuông điện thoại đổ như mọi khi, tỉnh dậy trong vô thức hẹn lại giờ, vô tư ngủ đi, anh mày chỉnh đồng hồ nhanh 1 tiếng rưỡi cơ mà. 1 lúc sau dậy, đệm xung quanh vùng miệng thấy ướt ướt, đưa mũi vào ngửi thử thấy mùi khắm khắm , hoá ra là nước bọt. Điều lạ nhất là thấy quần đũng cũng ướt, hay là….Thôi éo nghĩ nữa, kinh quá.
Vừa oánh răng vừa nhâm nhi cái bánh mỳ trứng lá ngải để từ hôm kia cho dễ đi …“nhà hát lớn” . Rõ khổ , chỉ tại ăn ổi nhiều quá mà cả tuần vừa rồi ko thấy anh tào đến thăm, thế là phải bỏ ra 2 ngày chuẩn bị bánh mỳ do xài becberin mà ko thấy công hiệu. Nhớ năm xưa mình hổ báo nhất trường mẫu giáo là nhờ tài ăn ổi vô đối, thế mà bây giờ…
Đến công ty, mở máy tính ra search phương pháp nuôi chuột để hướng dẫn đứa cháu con ông anh họ nuôi con hamster. Hôm nọ có bẫy được con chuột, nó bị cái kẹp kẹp giữa phần mông đít, thấy thế mình đem ra nuôi thử nghiệm. Hàng ngày vẫn mang thức ăn cho con chuột đều đều nhưng ko ngờ 1 tuần sau nó vẫn chết. Đành phải lên mạng hỏi kinh nghiệm của người đi trước.
Buổi trưa, ra nhà ăn ở công ty. Thấy có món lạ lạ, hỏi con bé bán hàng nó bảo là cá chym. “Ờ, chym ko xương hả, chặt cho tớ 1 con lấy nửa khúc, căn làm sao cho chiều dài khúc cá bằng căn bậc 2 của 3,4, rồi chia làm 4 phần bằng nhau nhưng ko được giống nhau , 1 miếng hình thang 1 miếng tam giác 1 miếng hình thoi còn 1 miếng tuỳ mày; thêm 1 miếng sườn hình bát giác ko nóng ko nguội nhưng phải nghi ngút khói , ko tương ớt mù tạt hay hạt tiêu nhưng đảm bảo cay chảy nước mũi; rau muống thì thái hình hoa, à mà hoa đồng tiền ý nhớ …” nói đến đấy thì con bé bị tái phát bệnh động kinh miệng phòi nước bọt xối xả, báo hại mình phải ra ngoài ăn phở.
Chiều, không khí trở nên ngột ngạt hơn với tình hình xăng dầu tăng chóng mặt mà xe cộ ngoài đường vẫn nườm nượp như chốn không người . Bất giác chợt nhớ về kỉ niệm buồn ngày nào cùng con cào cào 2.0 phóng bạt mạng với vận tốc 12km/h để thả dốc xuống hầm Kim Liên cho vơi bớt cái nóng ngọt ngào của thủ đô mùa luân phiên cắt điện thì húc vào đít 1 con dream tàu, 2 gã thanh niên văng ra khỏi xe đập đầu vào tường chết tại chỗ. CSGT kết luận do ko làm chủ được tốc độ, xe máy bị mất phanth đâm thằng vào tường khiến 2 lái xe tử vong . Từ đấy cạch luôn thú vui tao nhã. Vừa đi vừa nghĩ đoạn bực mình đá bay viên gạch chặn chân giàn giáo ở cái công trường gần nhà.
Tối, ko khí có phần bớt căng thẳng nhưng xem ra tình hình cũng chẳng khả quan cho lắm. Trong xóm xôn xao vụ sập giàn giáo ở công trường, 2 công nhân đang hôn mê. Giật mình xót thương cho số phận mấy người công nhân, cũng chỉ tại bọn chủ công trình làm ăn như cứt, đấy cứ nhìn cái toà nhà Kangnam thì biết. Trong lòng cũng chỉ biết thế thôi chứ làm gì được, rúc đầu vào chăn kết thúc 1 ngày chán phèo.

PART V

4h30' sáng,mình thức giấc,đã thành thói quen,mình luôn là người dậy sớm nhất phòng.Làm một vòng quanh sân trường rồi chạy xuống suối hít thở không khí trong lành,thú vui tao nhã duy nhất của mình ở cái trường này trong suốt 4 năm nội trú.Lúc ngang qua khu nhà vệ sinh nữ,thấy cái quần không biết của ai vắt trên tường.Mình nghĩ chắc tại hôm qua gió to quá thổi cái quần bay xuống đây, mình liền cầm lấy rồi mang lên dây phơi,lòng vui vui vì đã làm được một việc tốt.Lát sau mình nghe thấy tiếng kêu thất thanh ở nhà vệ sinh nữ,chắc lại có con chuột nào đấy chạy vào,con gái đúng là chúa rắc rối.

5h,mình chạy lên phòng đánh thức cả phòng dậy,rồi hô hào chúng nó đi xếp hàng tập thể dục buổi sáng.Lúc ngang qua phòng bên cạnh thấy có tiếng mọt kêu ở dát giường gần cửa,mình tiện tay bẻ luôn,cứ để thế rồi có ngày mọt hết cả giường.Lên tập thể dục thấy chúng nó kháo nhau,lớp 9b có thằng bị sập giường,đang đi bệnh viện cấp cứu.Mình lắc đầu ngán ngẩm,trang bị của trường ngày càng xuống cấp,thật không xứng với một trường được lãnh đạo quan tâm nhất huyện.

5h 30,vệ sinh cá nhân xong,mình đốc thúc cả phòng vệ sinh phòng ở cho sạch sẽ rồi ung dung cầm siêu nước đi sang nhà bếp lấy nước uống cho cả phòng.Phải làm những việc như thế này mới thấy vai trò của một phòng trường như mình thật lớn lao.Thấy trước cửa nhà bếp có một thúng cơm,mình mới nhớ ra là tuần này lớp mình chăn nuôi nhưng chưa đến bàn mình.Thôi,giúp đỡ bạn bè cũng là việc nên làm,nghĩ vậy mình mang thúng cơm xuống cho lợn ăn,xong đâu đấy lại cầm thúng lên,đặt vào chỗ cũ.Đến lúc ăn cơm,ai cũng kêu ca suất cơm sáng hôm nay ít hơn mọi ngày,nhưng mình không kêu.Lớp 9 rồi,đàn anh trong trường phải tỏ ra đứng đắn một chút,nhưng trong lòng vẫn thầm trách sự thiếu trách nhiệm của mấy bác cấp dưỡng.

6h15' lên lớp học,một thằng bé lớp dưới chạy vào đưa cho mình mảnh giấy,mình đọc lướt qua "Anh ơi,làm ơn đi,chỉ một lần này thôi,trả...em đi mà...".Mình tặc lưỡi,chắc lại là thư của một con bé lớp dưới nào đấy.Haizzz,nếu là năm ngoái thì mình đã trả lời nó rồi,nhưng năm nay là năm cuối cấp,mình đã quyết phải học hành tử tế để không phụ lòng bố mẹ,thầy cô.Nghĩ vậy mình ra ngoài lan can,vò mảnh giấy rồi vứt vào thùng rác,vì môi truờng trong sạch mà.Thằng bé lúc nãy đưa giấy cứ nhìn mìm chằm chằm,chắc nó ngưỡng mộ mình lắm.Mình chợt nhớ ra tháng trước mình có mượn nó mấy chục k để đi chè nước với bọn bạn,âu cũng là cái phúc của nó.

6h30,lướt qua cái thời khoá biểu,đại số hoá sinh dục,toàn những môn yêu thích của mình.

Tiết đại số,thầy giáo nghỉ,ông thầy khác lên dậy thay,thầy này dậy chán vãi lều,đã dậy chán lại còn tỏ ra "tôi nguy hiểm".Cái thằng bên cạnh lại cứ lấy chân nó đá chân mình,mình bực quá,quay sang quát nó "cẩn thận,tí tao cho ăn đấm",ông thầy nghễng ngãng hỏi lại "cậu vừa nói cái gì".Mình thật thà nói luôn "em bảo cẩn thận tí có sấm".Thầy ậm ừ cho qua rồi tiếp tục bài giảng.

Tiết hoá học,cô giáo hỏi mình nêu ứng dụng của axit,mình tra lời luôn axit có nhiều công dụng thiết thực với đời sống,trong đó có thể dùng để tạt vào mặt nhau đối với những người đang có tranh chấp về tình cảm.Cô giáo nói mình có sáng tạo nhưng không đúng chỗ,nên cho mình 3 điểm.Mình về chỗ lòng hơi buồn nhưng không thất vọng,điểm số không quan trọng,quan trọng là cô giáo đã công nhận mình có sáng tạo.

Giờ ra chơi,mình thấy hơi tức ngực nên xuống phòng y tế của trường xin thuốc.Chị y tá hỏi mình ở nhà bị thế này hay uống thuốc gì,mình bảo thuốc Đạp L**,chị ấy đỏ mặt,đứng một lúc,mình nghĩ chắc chị quên tên thuốc nên viết ra giấy đưa cho chị,chị mới mở tủ lấy cho mình vỉ thuốc DAFLON,uống xong mình đi ra.Ngán ngẩm với trình độ ý bác sĩ của nước mình,quản lý tủ thuốc mà còn không biết thuốc mình bảo là thuốc gì,mình phải viết ra giấy mới biết.

Tiết sinh qua đi,tiết cuối là tiết thể dục.Thời khoá biểu nhà trường sắp xếp bất hợp lý quá,đang đói mà bắt đi thể dục.Lúc xuống sân đi qua phòng hội đồng,thấy cô Thảo,trước là người yêu anh trai mình nói loáng thoáng..."anh văn khá nhưng hơi yếu sinh lý...".Hoá ra là vậy nên cô mới chia tay anh Văn,anh trai mình.Thôi để thứ 7 này xin về nhà rồi an ủi anh,động viên anh đi khám bác sĩ,không cứ tình trạng có bệnh mà không dám nói thế này thì bao giờ anh mới lấy được vợ.

Bonus

Nhật ký cô giáo Thảo

Khổ, trường thì rõ xa mà mình lại không có xe đạp riêng, lại phải đi xe bus, mà xe bus giờ này thì đông kinh lên được. Mình toàn phải ngồi lên đùi các chú các anh vì không có chỗ, đường thì xóc, thế là mình cứ bị lắc qua lắc lại, cọ lên cọ xuống. Nhưng cũng có cái hay là mình thấy dạo này thanh niên Việt Nam thích hút thuốc lào, vì sau một lúc cọ cọ, mình thấy hình như anh thanh niên mà mình ngồi lên đùi có cái điếu cày cất trong quần thì phải. Một lúc sau chen lấn sang chỗ cụ già ngồi lên đùi cụ ấy, thấy cụ ấy hút xì gà...

Đến trường muộn mất 1 tiếng, ông hiệu trưởng đi qua hỏi : " Sao muộn thế em ". Mình bảo : " Sáng nay em phải lau b**i anh ạ " . Lão ấy trố mắt nhìn rồi lắc đầu quay đi, chắc ngán ngẩm vì cái ý thức của trẻ con nước ta bây giờ. Chả biết nhà lão ấy thế nào, chứ nhà mình dạo này sáng nào cũng có thằng đem phấn ra viết chữ "b**" to đùng lên cửa làm mình phải lau mãi mới hết...

Bọn học sinh bây giờ chả ra sao cả, đã dặn chúng nó là chỗ nào cô cho sờ mới được sờ, chỗ nào cô không cho là không được sờ, thế mà cứ sờ loạn cả lên. Phát âm đã sai còn không chịu nghe cô giáo giảng thế thì chắc trượt tiếng Anh cả lũ...

Tiết sau sang dự giờ môn Sinh, lớp ấy học bài các bộ phận trên cơ thể người, cô giáo có nói qua về việc hiến xác sau khi chết để cung cấp các bộ phận cho người có nhu cầu làm mình mơ màng mãi. Sau này mình chết, sẽ hiến xác cho bệnh viện, chắc lúc ấy cũng 90 tuổi rồi mà còn có bao nhiêu nam sinh viên đẹp trai sờ nắn, oai phải biết....

Mai là họp phụ huynh rồi, lớp mình dạo này có nhiều thằng yếu sinh lý quá, phải bảo bố mẹ chúng nó thay đổi khẩu phần ăn mới được. Chả biết chúng nó ăn cái gì mà kém thế, Lý khó thì bảo kém đã đành, đây môn Sinh dễ thế mà cũng toàn dưới trung bình...

Lại sắp giỗ bố chàng rồi, nhớ ngày này năm ngoái, bố chàng bị tai nạn, nằm liệt giường, không nói năng được gì, mình vào thăm cũng có mấy chuyện vui. Con dâu mới về nhà chồng, hăng hái cầm cốc mẫu nước tiểu của bố chồng đi xét nghiệm. Để cho nhanh, mình chui hẳn vào phòng ông trưởng khoa, nhưng ông ấy không có đấy, đành để mẫu nước tiểu lên bàn uống nước của ông ấy rồi ra ngoài chờ. Chờ mãi mà chả thấy đâu, lại vào cầm cốc đi xét nghiệm như mọi người vậy. Lúc lấy kết quả, có chữ : " Sai mẫu thử. Không phải nước tiểu ". Lúc qua phòng hồi sức thì nghe tin ông trưởng khoa phải đi rửa ruột vì uống nhầm cái gì ấy....

Về phòng bố chàng, ngồi cạnh giường pha sữa cho bố chàng uống, bỗng thấy bố chàng run run, cầm bút viết gì ra giấy rồi đưa cho mình, rồi tắt thở. Trong lúc tang gia bối rối, mình nhét nó vào túi rồi cũng quên luôn. Hôm đám ma, do khóc nhiều quá nên mình đói, phải ăn nhiều để lấy sức, mà ăn nhiều thì ra nhiều bã, phải đi giải quyết. Lúc xong mới thấy là hết giấy, tự dưng móc túi ra được tờ giấy, dùng xong mới biết là giấy bố chàng đưa hôm qua, dù có nhiều vệt màu vàng, hơi khó đọc nhưng đại loại nội dung là : " Mày ngồi lên ống thở của tao ". Nhà chồng mà biết chắc đạp mình ra đường quá.....

Friday, September 28, 2012

40 Điều Về Đàn Ông Chuẩn Man ;))


Vấn đề “thế nào là chuẩn man” trên Talkshow Đàn Ông của Yahoo! Thế Giới Sao suốt nhiều tuần vừa qua đã làm bạn đọc sôi nổi tranh luận. Người bảo đàn ông Việt rất biết yêu, biết chiều phụ nữ, kẻ lại ca ngợi đàn ông "chuẩn man" phải biết... nhảy việc. 

Để kết lại chủ đề đầy tranh cãi này, Đạo diễn Lê Hoàng gửi đến Yahoo! chân dung đầy hóm hỉnh, thú vị và cũng rất thực tế của đàn ông Việt thời nay. 

1.    Anh ấy không to quá cũng không nhỏ quá. Không giống King Kong nhưng chắc chắn chả phải chim chích. Tầm vóc anh vừa đủ, hợp lý, hợp tình và hợp hoàn cảnh tuy nhiên có thể không hợp với một số cuộc thi.

2.   
 Anh không đen quá cũng không trắng quá. Hầu như chưa có đàn ông Việt nào là Bạch Tuyết nhưng cũng ít ai giống trai tráng Châu Phi. Phần lớn họ như nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý đã viết “ Nay da anh nâu tươi màu suy nghĩ, nhớ mùa phượng vỹ em nhớ lại mùa…”


3.    Anh không cao quá cũng không thấp quá, anh đủ sức cho phụ nữ ngước nhìn và đủ lý do để không trở thành vô địch bóng rổ.

4.    Anh không béo quá cũng không gầy quá. Đàn ông Việt chưa có ai là võ sĩ Sumô . To lớn kềnh càng không phải kích thước các anh ưa thích nhưng thanh mảnh như cò hương cũng chả phải tầm vóc được họ khuyên dùng. Nói chung đàn ông Việt có kích thước vừa mắt, vừa mồm và vừa tay.

5.  
  Anh yêu vợ sâu sắc và thương bồ chân thành. Rất ít khi anh nhầm lẫn, và rất ít khi anh hoán đổi vị trí hai người. Anh tham lam, khát khao nhưng trung thực.

6.    Anh nghiêm khắc với con cái, hào hiệp với bạn bè. Trong bữa rượu anh sẵn sàng rút ra đến đồng xu cuối cùng. Trong các lần con xin tiền đóng học phí anh tra hỏi cặn kẽ cũng tới đồng xu cuối cùng.

7.   
 Anh khinh tiền bạc, nhưng sợ nghèo đói. Thường xuyên tuyên bố tiền không mang lại hạnh phúc nhưng rất lắm lúc coi hạnh phúc là lúc có dịp kiếm tiền.



8.    Anh thích các cô gái mặc áo tắm nhưng ghét các cô thiếu nữ hở hang. Nếu có yêu các cô như thế thì anh ít thú nhận.

9.    Anh học nhiều, thi nhiều nhưng đậu ít.

10. 
   Anh biết rất nhiều chuyện trên đời nhưng không quan tâm cách giải quyết chúng.

11.   
 Anh ít thành đạt nhưng biết cách sống như người thành đạt.

12. 
   Anh thường không phải giám đốc nhưng là bạn của rất nhiều giám đốc.

13.  
  Anh không quá đẹp trai nhưng anh biết vẻ đẹp bên ngoài không quan trọng. Và anh cũng rất ít khi tiết lộ vẻ đẹp bên trong.

14.  
  Anh không tin ma quỉ, nhưng tin vào số đề.

15.   
 Anh có nhiều tài năng nhưng ít khi tìm ra chỗ sử dụng. Đó chắc chắn không phải lỗi tại anh.

16.    
Anh am hiểu về chất lượng nước hoa và nước mắm.

17.    Anh đánh răng thường xuyên nhưng gội đầu thì không như thế.



18. 
   Anh không tin vào các cuộc thi hoa hậu nhưng gặp hoa hậu thì anh bối rối.

19. 
   Anh có khả năng ngồi vỉa hè nhưng bàn về các vấn đề sang trọng.

20. 
   Anh thông suốt tình hình thế giới nhưng xa lạ với những lo lắng của vợ con.

21. 
   Anh dẫn bạn gái đi nghe nhạc giao hưởng. Nhưng khi ngồi một mình anh hát nhạc Chế Linh.

22. 
   Anh ít đi du lịch Quốc tế nhưng có năng khiếu khám phá ngoại thành.

23. 
   Khi anh ăn ít thì anh uống nhiều và ngược lại.

24.    Anh ghét những bộ phim rẻ tiền nhưng ít có dịp xem phim nghiêm túc.

25.   
 Anh ghét danh vọng nhưng nếu có cơ hội đạt danh vọng anh sẵn sàng thử một cách âm thầm.

26.  
  Anh ít khi văng tục ở chỗ không quen nhưng có khả năng mau quen ở chỗ văng tục.

27.    Khi đi qua một người ăn xin anh thường không kịp cho tiền nhưng sau đó thì day dứt.

28.    Càng về già anh càng hay mua vé số. Càng trẻ anh càng ít nghĩ đến tương lai.

29. 
   Ra nước ngoài anh dễ thương. Về đến nhà anh gia trưởng.



30.    Nếu chẳng may anh đánh vợ là do yêu. Nếu anh đánh con là do giáo dục. Nếu anh bị bạn đánh là do chúng hiểu nhầm.

31.    Anh nhớ ngày họp lớp nhưng không nhớ mình có mấy cái quần đùi.

32.
    Anh ít khi xem tivi trọn một chương trình nhưng có khả năng phân tích chúng.

33.    Anh không có tiền mua xe hơi nhưng biết tất cả những phiền phức do xe hơi mang lại.

34.
    Anh có khả năng đọc sách triết học. Nhưng vào tiệm hớt tóc lại nằm cho ông thợ ngoáy tai.

35.    Anh hay kể về những gì mình đã thấy và ít khi nhắc tới những gì mình không thấy.

36.   
 Anh hay nghĩ những vấn đề rất lớn. Nhưng hay buồn về những vấn đề rất nhỏ.

37.    
Anh tin chắc mình thông minh và tin chắc thiêng hạ rất khó hiểu điều đấy.

38.    Anh sợ cô đơn nhưng ngại đám đông.

39.    Anh phẫn nộ khi thấy mình nghèo. Ngạc nhiên khi thấy kẻ khác giàu và vui vẻ chấp nhận khi thấy đời còn nhiều bất công.

40.    Đọc bài này anh tức tối nhưng sau đó quên ngay.

Đạo diễn Lê Hoàng

Nói thẳng với sinh viên năm nhất - Thằng Sơn Đoàn


"Em vẫn còn ngồi đây ư?"
"Tại sao em lại không được ngồi đây ạ?"
"Vì em là sinh viên năm nhất."
"Sinh viên năm nhất thì sao ạ?"
"Nhanh lên, em phải đi ngay từ bây giờ không sẽ trễ".
...
Anh buộc phải nói thẳng cho các em biết một sự thật rằng lên đại học không phải là để nghỉ ngơi và học đại học không phải là chuyện dễ như người ta vẫn đồn đại. Các em dự định dành năm nhất của mình để xả hơi lấy lại sức sau 3 năm dùi mài kinh sử đêm ngày ư?
Dẹp ngay cái ý nghĩ đó nhé.

Các em có biết được rằng, bao nhiêu người đã đánh mất chính bản thân mình kể từ lúc họ còn là sinh viên không?

Họ không còn giữ được sự quyết tâm, nỗ lực, bản lĩnh đương đầu với thử thách như trước nữa. Trước đây nếu họ có thể thức đến 2, 3 giờ sáng để ôn thi đại học thì giờ đây có nhiều cuốn giáo trình chưa chắc họ đọc qua.

Họ bảo việc học ở trường rất vất vả, nhưng trận chiến lớn nhất của họ chỉ là vật lộn với bản thân để dậy sớm vào buổi sáng và lê chân lên giảng đường điểm danh cho kịp giờ.
Họ có thể dành cả đêm chơi đế chế, dota, đọc tiểu thuyết, lướt facebook, xem phim hàn nhưng bảo họ đi làm bài tập nhóm, họ đáp rằng: "đợt này bận quá, nhóm làm đi rồi ghi tên tớ vào với, ít hôm mời cả nhóm đi ăn chè".

Ai đó hẹn họ lên Garena để "chiến đấu" họ sẽ không muộn màng 1 phút nào nhưng hẹn họ đến trường tập thuyết trình thì hãy nhẫn nhịn đợi họ ít nhất là 30 phút.
Họ chém gió như bão về thể loại A đến thể loại Z, chém gió sôi nổi, chém gió vô biên, giáo sư chém gió nhưng ở trên lớp, bảo họ phát biểu ý kiến của mình thì họ im bặt, mỉm cười lấy lệ.

Các em không có thời gian cho mình nghỉ ngơi đâu. 4 năm đại học không phải là nhiều để các em có thể thu nhập cho đủ kiến thức, rèn luyện kỹ năng, làm giàu vốn sống và kinh nghiệm của mình. Cho nên đừng dễ dãi với bản thân phút giây nào hết. Ngay từ bây giờ, các em phải vẽ ra con đường để mình chạy rồi đó.

Các em cứ chạy đi rồi các em sẽ phát hiện ra cuộc sống của mình sẽ vô vị, chán ngán như thế nào nếu không có sự cố gắng, nỗ lực từng ngày. Các em có thể hỏi những sinh viên năm 2, năm 3, nhiều người thú thực cũng cảm thấy cuộc sống của mình vô vị, nhạt nhẽo lắm, họ cũng muốn thay đổi nhưng đã có muộn, họ đánh mất đi những vốn liếng quý giá của mình rồi.

Các em đừng để khi chết đuối rồi mới tiếc mình tại sao trước đó không tập bơi nhé!
...

Các em rồi sẽ nghe nhiều người bảo với các em rằng: "Học thì học chưa biết sau này ra sao", "Thời này có bằng giỏi ra trường cũng chưa chắc kiếm được việc", "Mình không phải con ông cháu cha, không có ô có dù nên an phận thôi", và những câu đại loại như thế.
Nếu các em nghe được như thế hãy xin lỗi người ta và bảo lại rằng: "Em không thể suy nghĩ tầm thường như thế được".

Họ nghĩ rằng học là để thi, thi điểm cao để lấy bằng. Nhưng các em phải nghĩ khác: việc học không giới hạn ở trường lớp, ở thầy cô. Các em phải học từ nhiều thứ. Học kiến thức, học kỹ năng, học thái độ. Các em không bao giờ thiệt thòi khi bỏ công sức ra học tập.
Giả sử là một chủ doanh nghiệp, các em sẽ lựa chọn ai, có thể là ai khác nữa ngoài những người có thể làm được việc cho mình, mang lại giá trị cho mình.

Cho nên đừng lo nghĩ nhiều đến chuyện xin việc. Việc các em phải lo đó là học, là rèn luyện, là trải nghiệm. Hãy nỗ lực để làm giàu tài khoản bản thân mình bằng kiến thức, kỹ năng từng ngày.

Nếu sau này cầm hồ sơ đi xin việc, có công ty nào từ chối các em vì bằng không đẹp mà không xét xem khả năng của các em đến đâu, các em nên vui vì ít nhất, các em không phải làm việc cho một công ty chỉ đánh giá con người bằng cái bằng. Thử nghĩ xem đối với những công ty như thế, nếu các em là nhân viên, nỗ lực, cống hiến của bản thân có được đánh giá công bằng hay không?

...

Một điều nữa, là người trẻ, các em đừng bao giờ ngại đi, ngại học hỏi, ngại làm cho dù làm sai đi chăng nữa.

Các em không thể ngồi một chỗ rồi nghĩ mình phải làm như thế này như thế kia, mơ tưởng này nọ, lo sợ lung tung được. Các em phải đứng dậy, bước đi, phải xắn ống tay áo lên và làm.

Cho dù không chắc chắn thành công nhưng bài học từ thất bại còn quý giá và đáng nhớ hơn nhiều các em ạ. Câu này cho dù ở thời đại nào vẫn luôn đúng: "Thất bại là mẹ của thành công".

Đừng chỉ chúi đầu cắm cổ vào mớ giáo trình, bài tập trên lớp và áp lực những kỳ thi, những cái đó cần nhưng chưa đủ. Thế giới lý thuyết và thế giới bên ngoài rất khác nhau nên các em phải đi mới biết được.

Đừng ngại tham gia các câu lạc bộ, tổ đội tình nguyện, đó thực sự là một môi trường rất tốt để các em học hỏi. Nhưng cũng đừng lấy việc tham gia ấy làm cái cớ để các em lơ là việc học, để các em đỗ lối cho việc lười nhác. Các em phải tự làm cho mình thay đổi, làm cho mình tốt lên đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện làm điều gì đó tốt cho cộng đồng.

...

Các em còn phải nhớ một điều nữa: các em phải khác biệt chính mình từng ngày.
Trên thế giới có hơn 7 tỷ người, những người có suy nghĩ tích cực, có ý chí phấn đấu cố gắng sẽ xếp hàng đầu tiên và là những người nhận được cơ hội để phát triển. Hãy hỏi mình từng ngày rằng hôm nay mình đã làm được gì để "khác" với mình hôm qua, để "khác" với những người xung quanh, để có thể nâng vị trí của mình trong bảng xếp hạng của hơn 7 tỷ người trên thế giới.

Các em còn trẻ nên đừng bao giờ nghĩ đến chuyện im lặng. Hãy dám tự tin thể hiện những suy nghĩ của mình cho dù trước đây các em có thể sợ người ta nói này nói nọ, các em có thể nghĩ nó chưa hoàn toàn đúng và mình sẽ bị cười. Phải nói các em mới có cơ hội nhận ra mình đúng hay sai. Phải nói các em mới rèn luyện được bản lĩnh của mình, mới tập cách bảo vệ chính kiến của mình.

Các em còn trẻ nên một điều tối kị là sợ này sợ nọ! Đừng vì sự sợ hãi vô căn cứ mà bỏ lỡ đi những cơ hội đáng giá.

...

Các em hãy kết bạn mỗi ngày nhưng đừng bao giờ tầm thường hóa tình bạn. Là một người bạn, các em phải nghĩ đến sứ mệnh của mình: làm cho bạn mình tốt lên. Cho dù các em có phải nói thẳng vào mặt bạn rằng: "Mày đã sai. Mày phải như thế này mới đúng", rồi sau đó bạn em giận em 1 tháng, 1 năm không thèm nói chuyện đi chăng nữa, các em vẫn phải nói. Nếu hôm nay các em lờ đi những sự sai sót của bạn, những suy nghĩ lệch hướng của bạn, các em để bạn đi sai đường thì hãy chấp nhận rằng trong tương lai các em mất đi một người bạn. Như thế chính các em là người có lỗi với người bạn của mình.

...

Lời cuối cùng mà anh muốn nói là các em còn trẻ, các em có rất nhiều thứ mà anh chị năm 2, năm 3 không còn giữ được như là ý chí, nhiệt huyết, nỗ lực, v.v.v..., các em đang nắm trong tay tương lai của mình, hi vọng của bố mẹ cho nên đừng bao giờ lãng phí thời gian của mình, tuổi trẻ của mình.

Hãy luôn nhớ mình là một người trẻ.


Thursday, September 13, 2012

Mỹ: 1 Quốc Gia Ngu Ngốc Và Lạc Hậu

Đọc cho hết rồi hẵng cm nhá 


Tôi từng ở Mỹ một thời gian dài và giờ đây thì thấy hối hận vì sự lựa chọn này. Chúng ta đã bị mụ mẫm bởi truyền thông phương Tây luôn luôn làm cho ta nghĩ rằng Hoa Kỳ là một đất nước hiện đại. Nuôi hy vọng học tập khoa học tân kỳ của Mỹ để về phục vụ quê hương, tôi đã bằng mọi nỗ lực để theo đuổi “siêu cường” đó, thế nhưng kết quả lại thật đáng thất vọng! 

(1) Hoa Kỳ thực ra chỉ là một cái làng nông nghiệp khổng lồ kém phát triển. Ở trường trung học các thầy giáo vẫn dạy rằng công nghiệp càng phát triển thì môi trường lại càng bị xâm hại. Ví dụ như trong một thành phố công nghiệp bạn phải thấy ống khói khắp nơi, các xí nghiệp to khắp nơi và bụi cũng khắp nơi. Đó mới là biểu tượng của công nghiệp hóa! Thế còn Hoa Kỳ thì sao? Đố bạn tìm ra các ống khói, thảng hoặc mới thấy một vài cái nho nhỏ nhưng lại là thứ để trang điểm cho nhà dân. Thay vào đó là những dòng sông và hồ nước sạch khắp nơi nơi và chẳng có các nhà máy giấy và luyện thép nơi bờ sông. Không khí trong lành và sạch là biểu tượng của một xã hội thô sơ và đó không thể là dấu tích của công nghiệp hóa ! 

(2) Người Mỹ chẳng hiểu gì về kinh tế. Các tuyến đường cao tốc tỏa đi mọi phương, có lẽ là đến mọi làng xóm, tuy nhiên khó tìm ra nổi một trạm thu phí! Thật là một sự phung phí khủng khiếp cơ hội kinh doanh! Khó có thể cưỡng nổi ý định của bản thân là xúc một ít xi măng để xây vài trạm thu phí và chắc chắn là chỉ trong vòng một tháng tôi sẽ có đủ tiền để mua một căn nhà trông ra Đại Tây Dương. Ngoài ra, bên lề đường cao tốc bạn có thể thấy những mặt hồ tĩnh lặng còn hoang dã. Chính quyền để mặc cho lũ chim cư ngụ và vẫy vùng thỏa sức mà không nghĩ tới việc thiết lập vườn cảnh quan trông ra hồ để kiếm bộn tiền. Rõ là người Mỹ không có cái đầu làm kinh tế. 

(3) Ngành xây dựng Hoa Kỳ quả là quá thô sơ. Ngoài một số lượng nhỏ các thành phố lớn (mà bạn đã biết) thì không có những tòa tháp bê tông và gạch chọc trời… Tôi sợ rằng hình như Mỹ không có các tòa nhà bằng gạch. Hầu hết nhà cửa làm bằng gỗ và vài thứ vật liệu lạ khác. Sử dụng gỗ thô sơ để xây nhà thì dường như những kiến trúc ngoại bang này còn chưa qua thời phong kiến trước khi có nhà Thanh! 

(4) Lối tư duy của người Mỹ ngây ngô và lạc hậu. Khi mới tới Mỹ tôi thuê một cái xe kéo chở hành lý giá 3 đôla, nhưng lại không có tiền lẻ. Một người Mỹ thấy tôi có nhiều đồ nên đã trả 3 đồng đó và thuê xe cho tôi. Người Mỹ thường cởi mở và hỏi xem tôi có cần giúp đỡ gì không. Ở nước tôi, đã qua thời của Lôi Phong vào những năm 50 và 60 thế kỷ trước cho nên bây giờ thì cái lối cư xử đó quả là quá lạc hậu! (Lôi Phong là thanh niên thời phong trào thi đua cộng sản Mao, người từng được nêu gương sáng về đạo đức hy sinh bản thân). Trở lại thời kỳ đó, con người ta rất đạo đức giả, nhưng bây giờ thì chúng ta không theo lối mòn đó nữa. Chúng ta tiến hành mọi việc giờ đây một cách trần trụi và đó mới là hiện đại hóa! Bởi vậy lối tư duy của Mỹ lạc hậu hơn chúng ta vài thập kỷ và không có dấu hiệu nào cho thấy rằng họ có khả năng đuổi kịp chúng ta. 

(5) Người Mỹ không biết ăn thịt thú rừng. Có một đêm tôi lái xe đi cùng một bạn học đến thành phố khác và bất thình lình mấy con nai Sika (một giống nai đốm có nguồn gốc từ Nhật Bản – ND) nhảy xổ ra. Anh bạn cùng lớp lập tức phanh gấp và đổi hướng để tránh tai nạn. Hình như là trường hợp kiểu này thường xảy ra khi mà sự va chạm với một con nai cũng đủ để làm vỡ tan chiếc ô tô. Chính phủ Mỹ không biết quản lý chuyện này như thế nào… Và người Mỹ quả thực không biết ăn thịt thú rừng, họ cũng không có cả quán ăn chuyên thịt thú rừng, rất ít khẩu vị đối với thú rừng thơm ngon bị giết thịt như hươu, nai và kém hứng thú bán sừng hươu nai để kiếm những khoản tiền lớn! Người Mỹ sống cùng động vật hoang dã hàng ngày và còn đưa ra những biện pháp để bảo vệ chúng. Đó quả thật là một xã hội sơ khai. 

(6) Người Mỹ không biết tự trọng. Các giáo sư ở trường đại học Mỹ không có bộ dạng hoành tráng (架子); họ không hề có cái phong thái của những giáo sư đạo mạo. Nghe nói rằng vị giáo sư D… là một giáo sư về tâm lý học nổi tiếng, thế nhưng trong giờ giải lao thì ông ta lại ăn bánh quy trong phòng làm việc với các sinh viên của mình, bàn luận về bộ phim “21” và nữ nghệ sĩ Trung Quốc Trương Tử Di (Ziyi Zhang). Ông ta không hề có cái vẻ đường bệ của một nhà khoa học, cho nên tôi thực sự cảm thấy thất vọng. Ngoài ra, các nghiên cứu sinh sau tiến sĩ chẳng bao giờ đưa học vị “PhD” lên danh thiếp của họ và họ không biết cách thể hiện ra ngoài vị thế của mình. Những người được đào tạo bởi các giáo sư kiểu như vậy sẽ chẳng thể nào biết cách đi đứng, nói năng nếu như họ trở thành những quan chức chính phủ… Có vẻ như các công chức Trung Quốc còn biết cách thu hút sự kính trọng của người dân; ngay cả một vị thủ trưởng một văn phòng không mấy quan trọng ở nước tôi còn tỏ ra đường bệ hơn cả Tổng thống Hoa Kỳ. Không có gì phải ngạc nhiên khi người ta nói công dân hạng nhất ở Trung Quốc chỉ xứng với công dân hạng ba ở Mỹ. 

Nguồn:
"Phạm Gia Minh dịch từ Tea Leaf Nation một trang mạng liên kết đối tác của tờ Atlantic."

Bài Gốc :


I’ve already been in the U.S. for a long time. I regret that choice. We’ve been [fooled] by Western media the whole time, making us think that the U.S. is a modernized country. Harboring hopes of studying American modern science in order to serve my motherland, I moved heaven and earth in order to make it over to this “superpower.” But the result has been very disappointing! 
(1) The U.S. is actually a giant, undeveloped farming village. In middle school, teachers teach students that the more developed industry gets, the greater harm the natural environment suffers. For example, in an industrial city you should find chimneys everywhere, large factories everywhere, dust everywhere. That’s the symbol of industrialization! But the U.S.? You hardly ever see chimneys, occasionally you’ll see a few small ones but they’re just decorations for houses. Instead there are clear rivers and lakes everywhere, and there aren’t even paper factories or steel smelters by the riverbanks. The clean and fresh air is a symbol of primitive society. There’s not even a trace of industrialization!
(2) Americans don’t understand economics. Highways extend in all directions, seemingly reaching every village, but there are hardly any toll stations! What a tremendous waste of a gigantic business opportunity! I can barely keep myself from grabbing some cement and building a few toll stations; within one month I’ll definitely make enough money to buy a house with a view of the Atlantic Ocean. Also, by the side of the highway you can see quiet and undeveloped lakes. The government allows waterbirds to freely settle and poop wherever they want, neglecting even to open a scenic garden with a lake view in order to make some serious money. It’s clear Americans have no head for economics.
(3) American construction is too primitive. Besides [what you find in] a small number of large cities, there are no big cement and concrete skyscrapers. … I can scarcely believe that the U.S. seemingly has no concrete buildings. They’re all mostly made of wood and some other strange materials. Using primitive wood to build houses–it’s like these foreigners’ architecture hasn’t moved beyond pre-Qing Dynasty times. That’s feudal times! 
(4) Americans’ thinking is naive and backwards. As soon as I got to the U.S., I found [renting] a luggage cart cost three U.S. dollars. I didn’t have change, an American saw that I had a lot of luggage, so they paid the three bucks for me and brought me a cart. [Americans] also always open doors for me and ask me if I need help. In my country, we already had the Lei Feng period in the ’50s and ’60s, now we think that stuff is so backwards! [Lei Feng was a young man that the Mao-era Communist government widely touted as an example of selfless virtue.] Back then, people were very hypocritical, but now we’re not that way. We do things nakedly; now that’s modernization! So Americans’ thinking is behind ours by several decades, and there are no signs they will be able to catch up.
(5) Americans don’t understand [how to eat] game. One night, I was driving with my classmates to another city and several Sika deers suddenly bounded out. My classmate immediately braked and swerved in order to avoid an accident. Apparently this sort of thing happens often, as a collision with one deer is enough to total a car. The U.S. government doesn’t know how to manage this. … Americans really don’t understand how to eat game, they don’t even have game restaurants, much less a taste for delicious wild animals–killing a deer and selling the feet can make a lot of money! Americans live with those wild animals every day, even taking measures to protect wild animals. That’s a really primitive society. 
(6) Americans don’t understand self respect. Professors at American universities have no presence (架子); they don’t have the air of distinguished scholars at all. It’s said that Professor D___ is a famous professor of psychology, but during class breaks he eats cookies in his office with his students, talks about the movie “21″ and [Chinese actress] Ziyi Zhang. He doesn’t have any of the majesty of scholarship, I was really disappointed. Also, post doctoral students never put “Ph.D” on their name cards. They don’t even understand how to show off their status. People taught by professors like this won’t even understand how to posture if they become government officials. … It seems Chinese public servants really know how to get peoples’ respect; even the boss in a minor office in my motherland is more imposing than the American President. No wonder they say a first-class citizen in China becomes a third-class citizen in the U.S.
(7) American elementary school students don’t have lofty ideals. From the start, elementary school students don’t have any intention of becoming officials. … There are none of the class presidents, class secretaries, or the committees I had when I was young. After class, it’s as if they have no homework. There’s no way you can even mention it in the same breath with Chinese primary school students’s homework. Schools place too much emphasis on a moral upbringing, making little kids focus on becoming qualified citizens first, getting to the long-term ideals later. Becoming a qualified citizen? What a corny concept. 
(8) Americans cause a big ruckus every time they see a little illness. First, they make an appointment with the doctor, and afterwards the doctor gives a prescription. Some people have to consult a qualified pharmacist. When they buy medicine, they have to go to the supermarket to get it themselves. It’s not as fast as it is with us … I don’t understand why Americans separate seeing the doctor and buying medicine … instead separating benefit from responsibility. It’s clear American hospitals have no concept of how to make money! Why tell the patients the name of the medicine? … They could monopolize the sales of medicine and raise prices 8 or 10 times. There are so many good business [opportunities] they’re not [pursuing], obviously the capitalist market economy is dead. 
(9) American public opinion is nuts. Sometimes I completely lose patience with their ignorance and foolishness. For example, when they learned that China has television stations and newspapers, they actually ignorantly ask me, “China has a newspaper?!” That’s really outrageous; we not only have Chinese-language newspapers, they are meticulously produced by our Ministry of Propaganda; looking at our newspapers is like listening to a hymn, it’s nothing like American newspapers with their messy public opinions, even daring to insult the U.S. President by name…[in China] we don’t publicize the leaders’ scandals; after that, who would want to be a leader? …
(10) Americans are spiritually empty. What I can’t stand is: The majority of Americans say grace before each meal, and naively say “God bless America.” Ridiculous; if God blessed America, how did America get this backwards, this primitive, how did Americans get so simple and primitive? What’s the use of praising God? It would be more practical to spend that time praising your boss! That’s the modern way! …
(11) Americans do not have a concept of time. No matter what, they always wait in line. … We Chinese are smarter, you see. No matter how crowded it gets, we still have the skill to stuff ourselves in somewhere, this saves a lot of time and you can avoid getting tired from standing! If someone you know opens a backdoor, that saves even more time. The old Americans just don’t get this. 
(12) American stores make no sense: You can return something weeks after buying it without even giving a reason. How is it that you let me return the goods without even arguing with me for a little while? …
(13) The U.S. isn’t safe. 95% of homes have forgotten to install anti-theft nets/doors/windows; another strange thing is, where’d all the pickpockets go? 
(14) Americans are wimps. 95% of drivers don’t even dare to run red lights…although 99% of American adults have a car, their driving method is very strange: There are many cars on the road, but you can’t hear any horns, the streets are so quiet it’s as if they’re not streets, there’s none of the energy of a major province-level [Chinese] city.
(15) Americans lack emotion. 95% of employees don’t think their superiors’ weddings have anything to do with them, so they never find an excuse to care about their leaders; in China, do the masses ever miss a chance to care about their leaders? Put another way, who in China doesn’t dare to? Look how much feeling we’ve got.
(16) Americans aren’t sensible. 99% of Americans go through school, get jobs, get promoted, and get an operation without understanding the need to give “hong bao” [red envelopes full of cash] to open a back door. …
(17) Looking at the above photo, it’s enough reason for us to look down on the Americans! After killing Bin Laden, Obama and his subordinates were staring at an on-screen live satellite feed in the White House’s Situation Room. My feelings are:
1. American subordinates don’t respect their leaders enough, and even made the dignified President squeeze into a corner to sit. Poor Obama, not even the prestige of a village head in the Celestial Dynasty ["天朝," slang for China].
2. The imposing White House Situation Room is really blah. It’s small, with no fancy decorations, it’s really not fit for the style of a great nation. A township-level department room in the Celestial Dynasty is probably bigger than that, and much more luxurious. 
3. There are no fruit plates or beverages, no … expensive cigarettes … and this is the world’s number one economy, ha! 

Tìm kiếm bài viết

Được Xem Nhiều